Bác bảo vệ 72 tuổi được 2000 học sinh cúi chào: Lương tháng 800 ngàn, từng là anh hùng bắt cướp khét tiếng SG

53

“Thời đó, chúng tôi không uýnh lộn nhau nhưng rất nghịch. Chúng tôi lò mò khắp trường, trèo tường, bắt chim…

Mà chúng tôi cũng chưa biết chào bảo vệ như các em bây giờ đâu. Các em học sinh trường này bây giờ rất ngoan ngoãn và có điều kiện hơn chúng tôi ngày đó rất nhiều” – bác Lũy cười vui vẻ khi nhắc tới câu chuyện “chào học sinh” buổi sáng của mình đang rất nổi tiếng.

“Học sinh trường này rất ngoan”

Hàng ngày, “ông già” 72 tuổi đạp xe rời nhà lúc hơn 5h sáng, tới Trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong lúc 5 rưỡi, hay muộn nhất là 6h sáng. Tới 7h, khi cổng trường đã đóng lại cho ngày học mới, bác Lũy lại đạp xe sang Trường Trung học Thực hành Sài Gòn tiếp tục công việc.

“Tôi làm ở đây được 3 năm và ở Trường Trung học thực hành Sài Gòn đã 11 năm. Ngoài ra, tôi phụ trách trật tự của địa bàn này. Trước đây, nhiều thành phần trà trộn vào phụ huynh và học sinh ở trước cổng, và lẻn vào trong trường trộm cắp.

Vì vậy, tôi phải đến trường sớm để đuổi các đối tượng này đi và giữ trật tự trong thời điểm học sinh tới lớp” – bác Lũy giải thích lý do đến sớm và đứng ở cổng trường của mình.

BácNguyễn Văn Lũy, bảo vệ Trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong.

Sau đoạn clip học sinh chào bác bảo vệ mỗi sáng tới trường được đưa lên mạng xã hội, đâm ra lại có nhiều người chú ý đến hành động nhỏ này hàng ngày của chính con em minh.

Một phụ huynh thả con gái trước cổng trường, nán lại nhìn theo con, cười cười nói với chúng tôi “Con biết làm hành động này, dù nhỏ nhưng là điều hay. Mà các chị nhìn kìa, mỗi sáng cúi hàng trăm lần, bác ý cứ chào thế chắc mỏi cổ lắm”.

Trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong có hơn 2.000 học sinh của cả ba khối lớp. Bác Lũy bảo không chỉ có lúc đến trường các em mới chào, mà cả khi đi học về, gặp bác các em lại chào lần nữa.

Đem câu hỏi “có mỏi cổ không?” tới bác Lũy, bác vui vẻ bảo “Không mỏi đâu, tôi rất vui vì điều này. Thấy các em ngoan ngoãn tôi rất thương. Tôi chào lại các em vì tôi muốn cảm ơn các em đã tôn trọng tôi”.

Theo bác Lũy, công việc nho nhỏ này đem lại niềm vui mỗi ngày. “Việc của tôi chỉ đứng ở cổng, tôi không biết trong trường dạy ra sao, nhưng khi gặp tôi các em chào hỏi rất đàng hoàng. Hồi tôi mới làm chỉ có một số em chào, nhưng sau thì hầu như tất cả học sinh đều chào”.

“Dù tôi chỉ là bảo vệ nhưng các em cũng chào tôi. Gặp tôi ở đâu các em cũng chào, dù là lúc ăn uống hay đi chơi, hay đi với ba mẹ.

Và tôi được biết là không chỉ chào có tôi đâu, mà khi gặp tất cả thầy cô, người làm việc trong trường các em đều chào như vậy”.

Hằng ngày học sinh của trường đều cúi chào bác Lũy.

Bác Lũy kể có phụ huynh quý mến khi tặng hộp bánh, khi biếu gói trà, có khi được học sinh biếu hộp sữa đậu nành “cứ dúi vào tay tôi bắt uống”…

“Tôi nghĩ học sinh ngoan do gia đình dạy dỗ, nhưng một phần cũng nhờ nhà trường. Vì ở các trường khác tôi đã làm qua, học sinh không được như vậy…” – bác Lũy nhận xét.