Cày Phim Đêm

Cái Tết ĐẦU TIÊN bên gia đình của chiến sĩ duy nhất SỐNG SÓT sau vụ trực thăng rơi ở Hòa Lạc

326

Trở về với gia đình sau hơn 2 năm điều trị, Thượng úy Đinh Văn Dương, người sống sót duy nhất sau khi trực thăng Mi-171 rơi tại Hòa Lạc (Thạch Thất, Hà Nội) chỉ mong có cuộc sống thương binh bình lặng, được nhìn thấy mọi người trong gia đình khỏe mạnh, các con nên người.

“Các con là nguồn động lực sống khiến tôi chiến thắng tử thần”

Chúng tôi gặp Thượng úy Đinh Văn Dương, một trong 21 chiến sĩ có mặt trên chiếc trực thăng Mi-171 và cũng là người sống sót duy nhất sau khi chiếc máy bay này rơi tại thôn Hòa Lạc (xã Bình Yên, huyện Thạch Thất, Hà Nội) ngày 7/7/2014.

Sau 24 tháng điều trị tại bệnh viện, anh Dương đã được đưa về Trung tâm điều dưỡng thương binh Thuận Thành (Bắc Ninh) để sinh hoạt.

Anh Dương không còn hai bàn tay, hai chân, nhiều phần da trên cơ thể biến dạng, phần mũi, tai và da trên khuôn mặt co lại.

Trải qua 29 tháng nằm viện (891 ngày), 24 ca phẫu thuật, cấy ghép da với sự giúp đỡ của những bác sĩ giỏi nhất Viện bỏng quốc gia (Hà Nội) và các bệnh viện hàng đầu Việt Nam, sự hỗ trợ của các chuyên gia nước ngoài, Thượng úy Đinh Văn Dương dần tỉnh táo và có được cuộc sống ngày hôm nay dù thân thể không còn lành lặn.

Anh Dương không còn hai bàn tay, hai chân, nhiều phần da trên cơ thể biến dạng, phần mũi, tai và nhiều phần da trên khuôn mặt co lại. Ông trời vẫn thương Đinh Văn Dương khi trí não anh hoàn toàn bình thường, thính giác, khứu giác, khả năng ngôn ngữ của anh đã trở lại ổn định. Một bên mắt của anh thị lực còn 1/10, một bên 7/10, nhưng đó vẫn là điều quá may mắn với người từng tưởng đã về bên kia thế giới

Mọi sinh hoạt đều nhờ sự giúp đỡ của người thân.

Anh Dương xuất ngũ tháng 9 và ra viện vào giữa tháng 12/2016. Sau đó, anh được đưa về Trung tâm điều dưỡng thương binh Thuận Thành (Bắc Ninh) để sinh hoạt cùng gần 100 thương binh tại đây. Và hôm nay anh được về nhà để đón Tết cùng vợ con và người thân trong gia đình.

Dù không còn đôi tay nhưng anh Dương vẫn có thể lướt web, đọc báo…

Những việc này anh phải tập luyện rất lâu.

Trở về cuộc sống đời thường, anh sử dụng điện thoại di động, máy tính bảng để kết nối với bên ngoài. Để có thể làm những việc tưởng chừng đơn giản như đọc báo, lướt web, uống trà,… anh Dương phải trải qua quá trình tập luyện phục hồi chức năng gian khó với sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Những việc khác, anh phải nhờ sự giúp đỡ từ mẹ già hoặc vợ con.

Các con luôn là nguồn động lực lớn lao đối với anh.

Con gái cả luôn quấn quýt bố.

Tâm sự với chúng tôi, anh Dương tỏ ra lạc quan hơn. Ôm hôn hai đứa con là bé Hải Yến (6 tuổi) và Hải Anh (2,5 tuổi), anh Dương bảo: “Chúng là nguồn động lực sống khiến tôi chiến thắng tử thần và nhất là Hải Anh, nó là kỷ niệm trong cuộc đời mà tôi không bao giờ quên được”.

Anh Dương cho biết, hai ngày sau khi mình và đồng đội gặp nạn, anh hôn mê và chấn thương rất nặng cũng là ngày chị Nguyễn Thị Hải (vợ anh) hạ sinh đứa con thứ hai. “Thời điểm đó là ngày vận hạn liên tục ập vào gia đình tôi, tôi gặp nạn, con gái bị gãy tay… rồi vợ sinh.

Hai bên nội ngoại phải ngược xuôi chăm sóc cho cả gia đình nhỏ của tôi. 4 tháng sau gặp nạn, tôi mới tỉnh dậy, lúc đó con trai cũng đã được 4 tháng. Đó cũng là thời điểm gần cuối năm và tôi ăn Tết ở bệnh viện”, anh Dương nhớ lại.

“Tết này tôi được về quê thăm gia đình, bà con làng xóm”

Nhớ về kỷ niệm Tết, anh Dương cho biết, thời điểm Tết năm 2015, anh vẫn đang phục hồi các vết thương ở Khoa liền vết thương (Viện bỏng Quốc gia). Thời điểm đó ít người được vào thăm nom nên anh rất buồn, phải nằm một chỗ, vợ mới sinh nên không có nhiều thời gian vào thăm nom chăm sóc anh được.

Đây là năm đầu tiên anh Dương được đón Tết cùng các con tại nhà sau nhiều năm ăn Tết ở viện.

“Lúc đó tôi phải dần hồi phục âm thanh, giọng nói rồi cử động. Tất cả với tôi đều rất khó khăn, lật người cũng phải tập luyện mất 3 tháng, tập ngồi mất 6 tháng… và năm ấy là cái Tết đáng nhớ và buồn vô cùng đối với tôi”, anh Dương kể lại.

Dù không thể về nhà lo liệu công việc gia đình nhưng anh luôn dặn vợ chu đáo, sắm sửa đi Tết hai bên nội ngoại đầy đủ, tươm tất. Tết năm 2016, anh Dương khi ấy đã có thể ngồi trên xe lăn đi lại được và năm ngoái cũng là năm cả gia đình vợ con anh đón Tết với nhau tại bệnh viện.

Phút vui đùa của 3 bố con, những lúc như thế giúp anh xua đi những cơn đau thể xác.

Anh mong muốn được thấy các con khôn lớn từng ngày.

“Tôi đi chúc Tết tất cả các khoa phòng tại bệnh viện và cũng có duy nhất mình gia đình tôi ở đây đón Tết, các trường hợp nhẹ hơn họ về nhà. Dù vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy rất vui vì được bên cạnh vợ và các con. Đón xong Tết cùng tôi tại bệnh viện, vợ phải đưa con về nhà nhờ người trông để đi làm”, anh Dương xúc động.

Theo Kênh 14