Cậu bé sống 700 đêm cô quạnh giữa mộ bia: Đổi thay tất cả sau một đêm!

1120

Sáng 11.12, PV Thanh Niên một lần nữa ra với căn nhà nhỏ tuềnh toàng, được dựng lên giữa rất nhiều ngôi mộ vây quanh của mẹ con Lộc (thôn Hà Trung, xã Gio Châu, H.Gio Linh, Quảng Trị). Nhưng khác với lần trước, ngôi nhà này như đã “lột xác” với đầy ắp đồ đạc, nhu yếu phẩm…

Lộc đã đi chơi từ sáng, chỉ còn bà Trần Thị Nhàn (40 tuổi, mẹ của Lộc) ở nhà. Theo lời bà Nhàn kể lại, trong ngày hôm qua (10.12), sau khi PV Thanh Niên ra về, gia đình đã đón không dưới 30 đoàn từ thiện đến từ rất nhiều nơi. Có đoàn đi một vài người, có đoàn đi cả chục người. Đến nỗi, con đường bê tông chỉ chừng 3 m dẫn vào nhà Lộc có lúc bị tắc vì xe ô tô vào ra quá nhiều…

Chiếc giường gỗ đắt tiền, đẹp đẽ cùng chăn gối tinh tươm được thay cho chiếc giường cũ kỹ trước đây của Lộc

Theo quan sát của Thanh Niên, mẹ con Lộc đã được cộng đồng chia sẻ rất lớn, họ mua rất nhiều vật dụng mang đến và có thể nói là trang bị cho Lộc đến “tận răng”. Ngôi nhà bé tẹo trước đây vốn chỉ có cái giường cũ và gian bếp nhỏ đủ để lo ăn và ngủ thì nay đã có: bàn học, chén bát, nồi cơm điện, quạt, tủ quần áo, quần áo, nồi niêu xoong chảo, mắm muối…Tất cả đều là đồ mới.

Tủ áo quần, nồi cơm điện, chén bát…trong nhà Lộc đều được các nhà hảo tâm trang bị đầy đủ.

Chỉ riêng gạo và mì gói, Lộc và gia đình có thể trữ ăn vài tháng. Thậm chí, có nhà hảo tâm đã mua cả chiếc giường gỗ rộng 1,4 m rất đẹp, gồm cả nệm, ga trải giường và chăn ấm.

“Ngoài vật dụng ra thì mọi người cho tui tổng cộng hơn 4 triệu tiền mặt. Đêm qua, mấy mẹ con không sao ngủ được. Một phần vì quá bất ngờ vì được quan tâm quá lớn, phần nữa cũng lo vì cả đời chưa bao giờ ở trong nhà có khối tài sản lớn đến thế”, bà Nhàn nói.

Rất nhiều bà con chòm xóm cũng đến xem các nhà hảo tâm thăm mẹ con Lộc và khuyên nhủ bà Nhàn từ nay đừng bỏ con lăn lóc nữa kẻo phụ lòng của nhiều người quan tâm.

Ông Hồ Văn Thanh, Chủ tịch UBND xã Gio Châu cũng cho biết, trước nhiều diễn biến tại nhà Lộc, ngay trong ngày 10.12, chính quyền đã cử công an viên đến đây để nắm bắt tình hình, giúp đỡ việc tiếp nhận quà, đồng thời tuyên truyền các nhà hảo tâm không nên hỗ trợ trực tiếp bằng tiền mặt. “Bà Nhàn bị bệnh tâm thần nhẹ, lại có nhiều điều tiếng không tốt tại địa phương, nên chính quyền cũng rất lo về điều này”, ông Thanh trăn trở.

Áo quần mới và sạch không còn là điều xa với với Lộc nữa.

Bản thân PV Thanh Niên cũng nhận được rất nhiều sự liên lạc của các nhà hảo tâm trong cả nước đề nghị được nhận Lộc làm con nuôi, cháu nuôi, lo ăn học cho Lộc suốt quãng đời. Ngoài ra, cũng có người đề xuất được lo phần cửa ngõ, đào giếng cho gia đình Lộc.

Câu chuyện của cậu bé 9 tuổi Trần Quốc Lộc, một mình tự sống giữa hơn 700 đêm cô quạnh trong ngôi nhà trống hoác, giữa mộ bia mà Thanh Niên đã phản ánh đã chạm vào trái tim nhiều độc giả. Tin vui hơn khi sau nhiều tháng vào nam làm việc, mẹ em đã về nhà… với con.

Nhận được thông tin, sáng sớm 10.12, PV báo Thanh Niên đã tức tốc ra thôn Hà Trung (xã Gio Châu, H.Gio Linh, Quảng Trị) nơi Lộc đang cư ngụ để xác minh. Cùng đi với PV Thanh Niên là ông Hồ Văn Thanh (Chủ tịch UBND xã Gio Châu) và chị Trần Thị Hưng (Chủ tịch Hội phụ nữ xã Gio Châu).

“Tui là người mẹ chả ra gì”

Vẫn là căn nhà bé tẹo, chưa có cửa ngõ gì, không có thứ vật dụng gì đắt tiền nằm giữa mộ bia, nhưng hôm nay nơi đó bỗng có…tiếng người, thay vị sự thin lặng thường ngày của Lộc. Bởi bà Trần Thị Nhàn (40 tuổi), mẹ của Lộc, vừa từ TP.HCM về.

Gương mặt khắc khổ của bà Trần Thị Nhàn.

Có hôm ở trong Sài Gòn, điện thoại ra gặp thằng Lộc, nghe nó nói ‘Mẹ về đi chớ con ở nhà một mình ban đêm con sợ ma và sợ bắt cóc lắm mà tim gan tui như lộn hết ra ngoài”. Bà Trần Thị Nhàn tâm sự

Bà Nhàn một người phụ nữ có bề ngoài khắc khổ, già trước tuổi, qua giao tiếp cũng như một số thông tin do chính quyền cũng cấp bà có bệnh tâm thần nhẹ.

Phân bua lý do về việc trở về với con sau nhiều tháng biền biệt, bà Nhà nói là do có người thân điện vào báo mấy hôm nay có rất nhiều người đến nhà quay phim, chụp ảnh thằng Lộc nên bà về xem có chuyện gì. Ngoài ra, cũng dăm ngày nữa là đến ngày giỗ của cha bà, tức ông ngoại của Lộc.

Cũng theo trần tình của người phụ nữ này thì đúng là bà bỏ Lộc từ khi 7 tuổi ở nhà cùng người anh trai. Nhưng anh trai Lộc cũng nghe bạn bè rủ rê nên cũng đi khắp nơi, từ ra bắc hái chè đến lên tây nguyên hái cà phê, rồi lên rừng chặt gỗ nên thành ra Lộc phải ở một mình.

“Tui vào TP.HCM làm việc trong 1 nhà hàng, công việc chính chỉ là nhặt rau, rửa bát. Lương mỗi tháng là 3 triệu đồng, cũng có gửi về cho Lộc. Nhưng mấy tháng nay tui đau ốm quá, nên gửi về chẳng được bao nhiêu, chỉ vài trăm mỗi tháng”, bà Nhàn nói.

Bà Nhàn nhận mình là người mẹ chả ra gì khi để con lăn lóc giữa đời nhưng phân bua cũng vì cảnh nghèo mà nên.

Khi chúng tôi hỏi: “Lương chừng đó sao không ở quê kiếm việc gì mà làm để gần con cái?”, bà Nhà đáp: “Tui ri, ở đây ai thuê?”.

Người viết lại hỏi: “Chị nghĩ sao khi để cháu Lộc lăn lóc 1 mình như vậy? Người ta nói chị là người mẹ vô tâm, chị nghĩ sao?”.

Đến lúc này thì bà Nhàn nói như chực khóc: “Tui là người mẹ chả ra gì. Do sức khỏe tui yếu, không kiếm ra tiền, túng bấn quá mới làm thế chứ ai muốn. Có hôm ở trong Sài Gòn, điện thoại ra gặp thằng Lộc, nghe nó nói “Mẹ về đi chơ con ở nhà một mình chắc ban đêm con sợ ma và sợ bắt cóc lắm” (mẹ về đi chứ con ở ban đêm một mình sợ ma và sợ bắt cóc), mà tim gan tui như lộn hết ra ngoài”.

“Đêm nay em đã có mẹ”

Còn với Lộc, cậu bé có vẻ ngoài nhút nhát đến tội nghiệp, chẳng quan tâm nhiều đến thế. Cậu tỏ ra vui vẻ hẳn lên vì lý do đơn giản rằng: “Đêm nay em đã có mẹ”.

Do không có người lớn cạnh bên chỉ dạy nên cảm giác như Lộc có chút vấn đề về giao tiếp.

Em ít nói và nếu nói cũng không diễn đạt được hết ý của mình. Đổi lại, chỉ cần quan sát hành động lại dễ dàng biết cậu bé đang có tâm trạng như thế nào…Sáng nay thì hẳn là vui!

Nụ cười đã thoáng trở lại trên môi của bà Nhàn và Lộc.

Bởi cậu nhanh nhảu ra rửa chén bát đang “ngâm” từ đêm hôm qua. Cậu phụ mẹ nhóm lửa, nấu bữa trưa với khuôn mặt rạng rỡ chứ không cúi gằm mặt u buồn như dạo trước. Và nếu bạn nhìn thấy nụ cười của Lộc khi được mẹ rửa mặt mũi cho, bạn sẽ hiểu Lộc đã sung sướng như thế nào khi có mẹ ở trong nhà.

Lộc ước mẹ sẽ ở nhà mãi để em không phải 1 mình trong đêm đen thế này.

ẢNH: THANH LỘC

“Ngày trước em ước là đừng có ban đêm nhưng giờ có mẹ thì có ban đêm cũng được. Nhưng em ước mẹ ở nhà với em mãi, đừng đi nữa vì như thế em lại ở một mình”, động viên mãi, Lộc mới nói hết một câu gãy gọn về niềm vui của mình.

Đã lâu lắm rồi Lộc mới được mẹ múc nước rửa mặt mày.

Trong buổi sáng này, đại diện báo Thanh Niên cũng mang ra 10 triệu đồng (do anh Thanh, công tác ở Nhà in Thanh Niên và Công ty TNHH Agri Neo TP.HCM) tặng cho Lộc và mẹ để có tiền chi phí mua những nhu yếu phẩm thiết yếu như: gạo, mắm, muối…

Đại diện báo Thanh Niên (bìa trái) tặng số tiền ban đầu để mẹ con Lộc có thể mua 1 số nhu yếu phẩm.

Ở góc độ chính quyền địa phương, ông Hồ Văn Thanh, Chủ tịch UBND xã Gio Châu gửi lời cảm ơn đến báo, các nhà hảo tâm đã quan tâm đến người dân của địa phương, cụ thể là mẹ con Lộc nhưng cũng gửi gắm rằng: “Tôi biết hiện rất nhiều người trong cả nước quan tâm đến Lộc và gia đình em ấy. Mọi sự giúp đỡ đều rất đáng quý. Nhưng hiện nay điều mà gia đình Lộc cần nhất là một bộ cửa ngỏ đàng hoàng và 1 giếng nước. Đối với tiền mặt, nếu có, vì hoàn cảnh là mẹ Lộc không được sáng suốt lắm nên chính quyền hứa sẽ góp sức để quản lý và chỉ dành riêng cho các hoạt động ăn uống, học tập của Lộc”.