Khó tin bé trai 9 tuổi một mình sống hơn 700 đêm cô quạnh giữa mộ bia, ban đêm không có nổi ánh đèn!

1468

9 tuổi, bạn đã dám ngủ 1 mình? Thế mà cậu bé Trần Quốc Lộc đã có hơn 700 đêm như thế. Không cha mẹ, không anh em, Lộc lủi thủi, đơn chiếc một mình trông đêm đen, cô quanh giữa mộ bia.

Trần Quốc Lộc, cậu bé 9 tuổi vượt qua hàng trăm đêm cô quạnh.ẢNH: THANH LỘC

Sống trong căn nhà trống hoác, vây quanh là mộ bia…

Nếu như không tận mắt thấy, hẳn nhiều người sẽ chưa tin Lộc đã dám sống như thế. Gian nhà mà Lộc cư ngụ hiện nay nằm ở thôn Hà Trung (xã Gio Châu, H.Gio Linh, Quảng Trị), được dựng lên từ thời Lộc còn “có mẹ”.

Nhà vẫn chưa có cửa trống hoác, vây quanh nhà là những nấm mồ rêu phong. Đến thăm Lộc vào thời điểm chập choạng, cảm giác rờn rợn…

Theo chị Trần Thị Hưng, Chủ tịch Hội phụ nữ xã Gio Châu, người “dẫn đường” của chúng tôi thì cách đây 2 tuần, Lộc thậm chí còn sống trong bóng tối vì không có điện. “Thấy thằng nhỏ đáng thương quá, Hội phụ nữ xã đã quyên góp để mua cho cháu một số vật dụng, dọn dẹp lại nhà cửa và kéo điện về đó”, chị Hưng thông tin.

Ngôi nhà trống hoác, mộ bia bao vây xung quanh mà Lộc đang sống. ẢNH: NGUYỄN PHÚC

Cũng theo chị Hưng, Lộc từng có 1 gia đình, gồm mẹ và 2 anh chị nữa. Cũng như 2 anh chị của mình, chẳng biết cha mình là ai bởi mẹ Lộc là người đi “xin con”. Từ năm Lộc vừa qua tuổi thứ 7, mẹ vào nam làm việc và biền biệt không thấy về, chị gái Lộc được một gia đình tử tế ở TP.Đông Hà nhận nuôi. Riêng anh trai Lộc, đã 17 tuổi, người cuối cùng đứng cạnh em cũng vì miếng cơm mà lên rừng làm gỗ kiếm sống từ dạo đó. Nên 2 năm nay, Lộc sống một mình…Lâu lắm, anh trai mới tạt qua 1 lúc, dúi cho ít tiền, rồi lại đi.

Vậy nhưng, ngày ngày Lộc vẫn đến trường và nay đã là học sinh lớp 4 của Trường tiểu học Gio Châu. Và sống trong ngôi nhà đến cái bàn học cũng không có thì đừng đòi hỏi cậu bé này học hành giỏi giang.

Không ai lo toan, Lộc phải tự nấu cơm bằng bếp củi. ẢNH: THANH LỘC

 

Nhìn quanh quất, cả ngôi nhà mà Lộc ở dường như chỉ có đúng 2 thứ, cái bếp và cái giường, đủ để đáp ứng 2 nhu cầu tối thiểu của Lộc cũng như đa số loài người. Đó là ăn và ngủ.

Vượt qua đêm đen bằng cách… trùm chăn kín đầu

Ban ngày, Lộc đến trường và vui đùa như bao đứa trẻ khác. Rảnh rỗi, cậu cũng tìm bao trò nghịch ngợm để chơi và dành thời gian kiếm chút rau để cải thiện bữa ăn. Nhưng cơn ác mộng của Lộc cứ đến hàng ngày khi bóng đêm ập về. Bởi mới 9 tuổi đầu, Lộc cũng sợ bóng tối…

Thế mà Lộc cứ phải đối diện với cảnh hơn 700 đêm vắng người thân.

“Em ước gì đừng có ban đêm mà chỉ có ban ngày mãi thế”, Lộc nói với đầy vẻ ngây ngô. Nhưng dù có sợ đến mấy thì Lộc cũng chẳng có ai để bấu víu, chẳng có chỗ nào để đi nên vẫn cứ phải lủi thủi một mình trong căn nhà không có cửa và không có tình yêu thương ấy.

Bữa cơm tối với cơm trắng và dưa môn muối, vậy mà Lộc ăn ngon lành. ẢNH: THANH LỘC

Hôm chúng tôi đến, thấy bữa cơm tối của Lộc chỉ gồm cơm trắng với dưa môn, do em tự nấu. Vậy mà em vẫn ăn ngon lành. Nhưng ăn xong cứ nài nỉ một hai bảo chúng tôi ở lại chơi thêm tí chút vì sợ. Lộc nói, nhà chẳng có ti vi, nên cứ ăn cơm xong là em lên giường ngủ. Để vượt qua những đêm đen, em trùm chăn kín đầu và cầu cho trời sáng thật nhanh…

Ngày qua ngày, đêm qua đêm, Lộc vẫn sống thui thủi…Ai nhìn thấy em cũng tặc lưỡi, xót xa cho tuổi thơ cô quạnh của một cậu bé nơi miền quê nghèo khó. “Giá như Lộc cũng có một gia đình”, đó là ước nguyện của em và những tấm lòng thương cảm.

Nói như chị Hưng, dẫu chính quyền có quan tâm đến mấy thì không thể đi theo Lộc suốt ngày, những suất quà từ thiện dù không bao giờ sót tên em cũng thể làm vơi sự cô quạnh. “Đời của Lộc chẳng biết mai này sẽ ra sao, khi không có một chỗ dựa của người lớn?”, chị Hưng tự hỏi, đau đáu.

Mọi sự giúp đỡ, xin bạn đọc gửi về Báo Thanh Niên theo thông tin sau:

Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 1471000.000.0115 – Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư và phát triển Việt Nam – chi nhánh Ba Tháng Hai, TP.HCM. Nội dung ghi: Giúp đỡ bé Trần Quốc Lộc hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến bé Lộc trong thời gian sớm nhất.

Xem thêm: ‘Thợ sửa xe’ 12 tuổi và ước mơ dành tiền đến trường, ‘hư gì cũng sửa được’

Tuổi thơ bất hạnh, nhưng nụ cười lạc quan vẫn bừng sáng trên môi em. ẢNH: HOÀI NHÂN

12 tuổi, Hữu Bằng đã sửa xe thoăn thoắt như một người thợ lành nghề. Nhìn vẻ lanh lợi, đặc biệt là nụ cười tươi rói, chẳng ai nghĩ cậu bé ấy đã gánh trên mình một tuổi thơ bất hạnh và đang khao khát được đến trường.

Ở tuổi mà đáng ra ngày ngày được mặc bộ đồng phục đi học, cậu bé Hữu Bằng lại lấm lem trong bộ quần áo đầy dầu nhớt ở tiệm sửa xe của người anh họ.

VIDEO: Thợ sửa xe 12 tuổi và ước mơ đến trường

“Con thấy mấy bạn đi học vui lắm…”

Những ai đến tiệm sửa xe Tâm Thắng trên đường Lý Tế Xuyên (Q.Thủ Đức, TP.HCM) sẽ thấy một cậu bé có nước da ngăm đen, tới lui bằng dáng vẻ nhanh nhẹn. Từ bơm, vá lốp cho đến những lỗi hư hỏng khác, đều được đôi tay nhỏ xíu làm một cách thuần thục. Cậu tên Nguyễn Hữu Bằng, quê tận Sóc Trăng, chỉ vừa 12 tuổi.

Luôn chăm chú làm việc, lễ phép dạ thưa và hay nở nụ cười tươi rói khi người lớn hỏi chuyện, ai lại nghĩ rằng cậu bé ngoan ngoãn ấy vốn không có được trọn vẹn một gia đình…

Trò chuyện về việc sửa xe thì Bằng liến thoắng chỉ tôi hết cái này đến cái khác. Nhưng khi tôi hỏi về cha mẹ, thì đôi mắt em liền cụp xuống: “Con nghe người ta nói ba con nhậu về đánh mẹ nên mẹ bỏ đi. Rồi ba con chết nước, người ta nói vậy”. Tuổi đời ít ỏi, những mất mát của em toàn chỉ qua lời kể.

Rời quê vào Sài Gòn, Bằng không có nhiều bạn bè, lại không có điều kiện đến trường, chỉ quanh quẩn với cờ lê, ốc vít. Vậy nên em “lên tay” nhanh chóng, và tự bản thân em cũng thấy thích nghề này.

Tôi hỏi em về những ước mơ làm bác sĩ, kĩ sư như bao đứa trẻ khác vẫn thường ôm mộng. Nhưng Bằng lắc đầu: “Con muốn làm thợ sửa xe giỏi như anh con. Ai hư gì dắt lại cũng sửa được hết trơn. Con thích.”

Tôi tự nghĩ, có đứa trẻ nào lại mơ ước như thế đâu. Chỉ là tâm hồn Bằng như một trang giấy trắng, cuộc đời vẽ lên những vết mực nào thì sẽ thành thế ấy. Hết lấm láp bùn đất nơi lũ vịt chạy đồng, thì lại lấm lem bởi dầu mỡ xe cộ. Nên em chỉ có thể nhìn tương lai bằng những gì ngay trước mắt.

Nhưng Bằng rất muốn được đến trường, em bảo tôi thế. Em hào hứng kể: “Hồi ở quê con thấy mấy bạn đi học vui lắm! Mặc quần áo, mang cặp cũng đẹp nữa. Nhưng mà con biết đi học phải có tiền. Bao giờ con sửa xe đủ tiền con sẽ xin đi học”. Nói rồi Bằng lại cười, xong đưa bàn tay đen nhẻm quệt mồ hôi. Gương mặt em lấm bẩn, nhưng nụ cười lạc quan của em thì không…

12 tuổi, không gia đình, sửa xe thoăn thoắt

Anh Thanh Tâm (32 tuổi), anh họ của Hữu Bằng, cho biết, cha em vì rượu chè bỏ mặc gia đình nên mẹ em rời đi, mang theo người chị gái lúc em còn chưa đủ nhận thức về cuộc đời.

Đáng ra 2 cha con vẫn có thể đỡ đần nhau mà sống, nhưng ông vẫn tối say ngày xỉn. Khi bạn bè đồng trang lứa xúng xính áo quần tinh tươm đến trường, thì em lại phải lấm lem đi chăn vịt thuê.

Vậy mà cách đây không lâu, cha Bằng lại mất vì đuối nước trong một lần đi bắt ốc. Sự gắn kết duy nhất của em với hai tiếng “gia đình” cũng chẳng còn. Những biến cố ấy quá lớn so với tuổi đời còn ngây dại của em.

“Cha nó mất được tháng là nó lên đây. Giờ ở dưới còn ai đâu. Hông ai cưu mang thì thôi tôi mang nó về cho theo sửa xe. Chứ tội nghiệp, nó còn nhỏ quá”, anh Tâm chia sẻ.

Chưa biết mặt con chữ, nhưng Bằng lại tỏ ra rất thông minh. Chỉ hơn 5 tháng theo anh họ học việc, em đã thuần thục nhiều thao tác hành nghề và “bắt bệnh” xe rất giỏi. “Nó lanh lắm, chịu khó học hỏi nữa, hơn tôi hồi xưa nhiều! Giờ đưa xe tải nó sửa còn được mà”, anh Tâm cố ý lớn tiếng cho Bằng nghe thấy. Biết anh đùa, Bằng lại cười toe.

Những nụ cười như nắng ấy của Bằng dễ khiến người đối diện cảm thấy ấm áp. Nhưng trông Bằng cười rồi lại chăm chú vào công việc, lòng tôi cứ băn khoăn. Bởi lẽ không biết đằng sau vẻ vô tư nơi em, có khi nào là sự giấu che đi nỗi niềm tủi thân tột cùng vì thiếu mất vòng tay cha mẹ, vì tuổi thơ bất hạnh của chính mình hay không…

Chỉ mới 12 tuổi, cậu bé Hữu Bằng đã sửa xe thoăn thoắt

Ảnh internet.

Ảnh internet.

Bằng rất thông minh, lanh lẹ và chịu khó học hỏi

Ảnh internet.

Ảnh internet.

Khi bạn bè đồng trang lứa được cầm bút nắn nót từng con chữ, Bằng lại phải miệt mài với cờ lê, tua vít trong bộ quần áo lấm lem