Nhật kí một đêm “ngủ như đánh vật” của mẹ bầu, đau tám phương tứ hướng nhưng mẹ vẫn cố chịu vì con, bố vào đọc để hiểu cho mẹ nè

2054

Rõ ràng lúc đêm đi ngủ nằm nghiêng sang bên trái mà lúc dậy lại thấy đang nằm ngửa, thế là cả ngày cứ lo lắng con xảy ra vấn đề gì.

Những ngày đầu mang bầu, mình thấy khổ sở nhất là khi ốm nghén, buồn nôn sáng trưa chiều tối, đêm đang ngủ cũng chỉ trực dậy nôn. Bây giờ mang thai hơn 7 tháng, được giải thoát khỏi ốm nghén rồi thì lại mệt mỏi vì mất ngủ.

Nghe nói mang bầu thì nằm ngủ nghiêng bên trái là tốt nhất nhưng mình nằm được một lúc, còn chưa ngủ mà đã đau hết bụng, lưng, đùi. Chỉ sợ thay đổi vị trí thì không tốt cho con. Thôi thì cố chịu vậy!nhat-ky-mot-dem-ngu-nhu-danh-vat-cua-me-bau-1-1508121378-width600height485

Không thẻ chịu hơn được nữa, thôi mình xoay người ra một lát, chỉ một lát thôi. Mà sao nằm thẳng cũng không thấy thoải mái hơn nhỉ, ngực thì tức, bụng thì nặng, làm sao ngủ được đây.

Đang thiu thiu ngủ thì lại buồn đi vệ sinh. Mong là đi vệ sinh xong đỡ tức bàng quang hơn sẽ ngủ ngon. Nhìn ông chồng thật đáng ghét, mình thì khổ sở thế này mà ông cứ nằm khò khò ngon lành được.

nhat-ky-mot-dem-ngu-nhu-danh-vat-cua-me-bau-4-1508121378-width600height670

Lê mãi mới vác được cái bụng bầu vào nhà vệ sinh. Xong xuôi trèo lên giường thì lại tỉnh ngủ mất rồi. Chán thật! Thôi thì nằm nghịch điện thoại một lát cho mỏi mắt rồi ngủ.

Gần sáng rồi, cuối cùng cũng lăn ra ngủ vì quá mệt. Thế mà đang ngủ thì chuột rút chân một cái. Đau phát khóc lại tỉnh luôn. Trời ơi!

Ông chồng này lúc trước khi đi ngủ đã nhắc nằm gọn vào góc, sao giờ đã lăn ra tận đây rồi. Chỉ sợ nhỡ may ông ngủ say quá, quăng quật rồi đập vào con thì chết. Ngủ cũng không yên nữa!

nhat-ky-mot-dem-ngu-nhu-danh-vat-cua-me-bau-3-1508121378-width600height501

Nhìn ra ngoài trời đã thấy sáng mờ mờ rồi, vậy là lại một đêm mất ngủ. Cố gắng nằm 1, 2 tiếng nữa rồi sáng còn dậy đi siêu âm. Sao đã ngủ ít mà mình còn mơ nhỉ. Trong mơ thấy ông chồng chê mình bầu bí vừa béo vừa xấu xong đi theo cô khác trẻ đẹp hơn. Tức quá đi mất! Tỉnh dậy đạp cho ông một cái. Nhìn cái mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì còn đáng ghét hơn.

nhat-ky-mot-dem-ngu-nhu-danh-vat-cua-me-bau-2-1508121378-width600height613

Thôi lại nằm nghiêng bên trái, gác chân lên người chồng ngủ tiếp. Rõ ràng lúc ngủ dáng đó mà sao hơn 1 tiếng sau dậy đã thấy chồng bay vào góc, mình thì nằm ngửa giữa giường. Thôi xong, nghe nói mang bầu mà nằm ngửa thì thai dễ thiếu oxy. Lo quá thế là cả ngày lại chẳng làm được việc gì và đêm hôm sau thì lại mất ngủ!

Nguồn: webtretho.com

Xem thêm: Chồng tức tốc bắt vợ ký đơn ly hôn vì bồ sắp sinh con để rồi rớt nước mắt khi thấy cảnh cô lột áo quay lưng khóc

Cưới nhau xong, chỉ ở với vợ được một tháng thì Hùng lại đi theo công trình. Và cũng đúng một tháng sau thì Hùng biết vợ mang bầu. Lúc đó anh ở xa không về được nên cũng chỉ gọi điện an ủi vợ.

– Em cố gắng ăn uống đầy đủ đừng để con thiếu chất nhé. Anh làm dăm bữa nửa tháng nữa sẽ về.– Có gì mà anh phải lo chứ, em biết mà.

Ai ngờ từ đó tới tận ngày Nga lâm bồn Hùng mới có mặt, dù sao cũng may mắn được đón đứa con đầu lòng chào đời. Nhìn thấy Hùng bế con, có lẽ mọi khổ cực xen lẫn cả hạnh phúc được Nga tuôn ra hết theo nước mắt.

Cứ tưởng chồng về chăm cữ được chục ngày nhưng chưa ra viện anh đã sốt sắng bảo vợ:

– Chắc chiều anh phải đi lên công trình rồi, vắng có mấy ngày mà công nhân lộn xộn hết.

Nga cũng chẳng giữ được chồng. Anh ở chưa nổi 1 tuần thì đi. Vợ con ở nhà Hùng đành nhờ hai bên nội ngoại chăm. May mắn hai nhà gần nhau nên Nga gửi con cũng dễ, cứ thế con Hùng lớn lên mà mãi vẫn chưa nhìn thấy bố. Đến khi con biết bò Hùng mới về thăm nhà.

Cũng không ngờ chồng mới về có một đêm mà hơn một tháng sau Nga đã có bầu luôn. Bé Cốm còn quá nhỏ mà mẹ đã có thêm em rồi, Nga cũng lấn cấn gọi điện hỏi ý kiến chồng.

– Giờ làm sao được anh, em còn chưa cai sữa con Cốm.– Tùy em quyết nhé, anh đang bận quá.

Nga chưa nói hết câu thì đầu bên kia đã im tịt. Nga cũng không muốn bỏ con nên đành cai sữa bé Cốm. Chẳng hiểu lần mang bầu này khác hẳn với lần trước, cô ốm nghén lên nghén xuống, không ăn uống được gì nên người xanh xao gầy mòn.

Ấy thế mà Nga lại gặp rắc rối. Một hôm cô đang làm việc thì bị choáng, nên anh trưởng phòng cùng cơ quan tiện đường cho nhờ xe về nhà. Không may người chị gái vốn dĩ không ưa Nga bắt gặp ngay ở cổng. Chị ta gọi điện thẳng cho Hùng mách lại chuyện em dâu có trai đưa về.

Vợ chồng xa nhau lâu như thế, nên Hùng tin ngay. Nga mang thai đứa con thứ 2 rất vất vả, cực nhọc lại không được gia đình chồng quan tâm. Ngày cô vào viện sinh con, lẽ ra Hùng được về nhưng anh lại không muốn về vì tin chắc đứa con đó không phải là con mình.

Vợ vừa sinh, chị gái đã gọi điện bảo:

– Vợ mày đúng là con lăng loàn nên ông trời cũng quả báo. Sinh ra con khoèo một chân kìa. Nòi giống nhà mình làm gì có cái loại ấy.

Bị gia đình Hùng đơm đặt nhiều quá nên ra viện Nga đưa 2 con về ngoại sống. Hùng cũng chỉ gọi điện hỏi vợ vài ba câu nhưng Nga khăng khăng rằng mình không có lỗi.

Thời gian đó Hùng cứ đi công trình liên miên. Thậm chí anh còn yêu và dự định sẽ cưới một cô gái trên đó. Trong đầu Hùng chẳng còn một ý nghĩ gì về vợ con nữa.

Hôm ấy Hùng về bắt vợ ký đơn ly hôn nhưng Nga cũng đưa con đi mổ châ. Anh gọi điện bảo:

– Anh nghĩ đến lúc giải quyết rứt điểm rồi. Anh chỉ chu cấp một đứa thôi… còn đứa không phải…

Hùng chưa nói hết câu thì đầu dây bên kia Nga khóc nấc lên.

– Anh đến bệnh viện được không? Con đang cần tiếp máu.

Chẳng biết có phải do mủi lòng hay không, Hùng đi xe đến bệnh viện. Trông Nga tiều tụy, hốc hác. Vừa thấy anh, cô òa khóc, mọi uất ức dồn nén bấy lâu nay cứ thế tuôn ra.

– Anh ơi, anh cứu con đi, rồi em sẽ chấp nhận ký đơn.

Hùng vào phòng mổ theo hướng dẫn của bác sỹ. Vừa nhìn thấy thằng bé nằm bất tỉnh trên bàn cấp cứu, dây dợ chằng chịt quanh người. Hùng đã sốc khi nó giống hệt anh hồi nhỏ. Không cần phải chứng minh gì cả, anh cũng chắc chắn đó là con mình.

Có lẽ cũng vì thằng bé sinh ra khuyết tật nên cả nhà mới kì thị con đến vậy. Được tiếp máu kịp thời, ca phẫu thuật thành công mỹ mãn. Lúc này Nga chủ động đưa đơn cho Hùng.

– Từ nay con có một đôi chân lành lặn để đi lại rồi, em chẳng cần gì hơn.– Anh xin em đừng ly hôn. Hãy nghĩ tới các con.

Nga ngạc nhiên lắm nhưng cô cũng muốn cho chồng một cơ hội. Hùng ở nhà với vợ con hẳn 1 tháng, nhưng đúng lúc này người tình của anh gọi điện thông báo lên gấp vì cô ấy vừa bị ngã sảy thai.

Hùng đành nói dối vợ.

– Em ở nhà lo con cái cẩn thận nhé. Anh lên giải quyết công việc rồi về.

Nga chạy theo ôm chồng thật chặt từ phía sau.

– Anh lên xem cô ấy có bị nghiêm trọng không. Anh ở với mẹ con em như thế là đủ rồi.

Hùng thót cả tim, không ngờ Nga đã biết hết mọi chuyện. Cô ấy đã không làm ầm lên để giữ thể diện cho chồng.

Hùng đi mấy ngày rồi về, từ ngoài cửa sổ nhìn vào anh thấy vợ đang cởi trần quay lưng lại. Bên trong Nga vạch ti cho con bú. Thằng bé đã hơn 2 tuổi nhưng yếu nên mẹ vẫn chưa cai sữa.

Anh khẽ đến gần vợ con hơn nhưng Nga vẫn không biết. Nhìn thấy cảnh này Hùng rơi nước mắt. Bụng Nga chằng chịt những vết rạn da sau 2 lần sinh nở, cộng với đó là bao đêm thức trắng để chăm sóc các con anh. Khuôn mặt của cô ấy đã quắt queo, chứ không còn rạng người như xưa khiến Hùng càng xót xa.

Hùng ôm chầm lấy vợ. Nga ngạc nhiên.

– Anh về sao không bảo em trước?– Anh bỏ việc trên đó rồi, giờ về đây xin việc khác để ở gần mẹ con em…

Nga ngân ngấn nước mắt, cô không tin đó là sự thật. Sau mấy năm cam chịu, vất vả và buồn tủi giờ hạnh phúc đã lại trở về với cô.

Theo WTT

Xem thêm: Vất vả cam chịu đắng cay cũng chỉ mong 2 con no đủ – Mẹ ngậm đắng nỗi oan ngoại tình

Anh chị cưới nhau cũng đã hơn 10 năm, có với nhau cũng đã 2 mặt con. Đứa lớn cũng đã sắp tốt nghiệp đại học, đứa nhỏ cũng đã học hết cấp 2. Vậy mà càng ngày tình yêu của họ dần nhợt nhạt, rồi cao trào khi những người hàng xóm nghĩ chị đi ngoại tình.

Ở cái miền quê nghèo lam lũ ấy, nghề mưu sinh chính chỉ có bám lấy mấy mảnh ruộng. Khi hai đứa trẻ học thấp thì chúng còn có được cái ăn, cái ở không mấy tốn kém vì có gì ăn nấy, có rau ăn rau, có cá ăn cá… Ông bà ngoại ở gần đó lâu lâu có tí thịt cũng mang qua cho tụi nhỏ. Thời gian khó khăn đó chắc chồng chị không hiểu thấu vì chính anh đang trong trại cải tạo.

Thời gian như thoi đưa. Ngày anh về cũng là ngày đứa lớn bắt đầu vào đại học, bao nhiêu nỗi lo, bao nhiêu khó khăn và vất vả gồng hết lên đôi vai của chị. Chị phải chạy đôn chạy đáo để lo có tiền cho con bé nhập học tận một trường ở thành phố trong khi quê chị ở tận miền biển xa xôi.

Là phụ nữ nhưng những việc nặng nhọc như phụ hồ, đào gốc cây,… nhẹ hơn là đi gặt thuê chị cũng không nề hà để có tiền trang trải cho cuộc sống. Mấy đứa trẻ chị để lại cho ông bà ngoại chăm nom. Và cứ thế biền biệt chị đi khắp nơi để kiếm tiền lo cho hai đứa trẻ. Ông bà ngoại cũng không khá giả gì mấy nên lo cho hai đứa cháu bất hạnh, chỉ biết thở dài khi nhắc tới chị (con Ba).

Ấy vậy mà, lòng người bạc lắm. Thấy ông bà ngoại nuôi hai đứa cháu bất hạnh ấy đấy nhưng cậu mợ gia cảnh thì khá giả không những không giúp cho hai cháu một bữa cơm mà còn bàn ra tán vào: “Cái gì cũng chỉ lo cho con gái, để dành cho cháu ngoại… để coi lũ vịt trời ấy có giúp được gì không”. Mỗi lần nghe những câu nói cay cú ấy ông bà chỉ biết chửi cháu mình, rồi ông say ông tìm cách đánh hai đứa trẻ. Đánh như để giải tỏa, đánh để cho thiên hạ thấy không phải ông bà nuông chiều cháu ngoại… Đánh rồi nhìn hai đứa bé ôm nhau khóc mà lòng thấy nhói đau.

Rồi một ngày ở quê xa có một người họ hàng về nhờ chị lên giúp việc nhà, bao ăn ở mỗi tháng 5 triệu. Ông bà ngoại ai cũng mừng cho chị vì cuối cùng cuộc đời vất vả dưới nắng tạm gác lại. “Mừng con Ba nó có một công việc ổn định để nuôi con nó ăn học”.

Tính chị vốn siêng năng, thật thà và chất phác của “gái quê” nên chị rất được lòng chủ. Thương cho gia cảnh khốn khó của chị, chủ nhà xem chị như con cháu trong nhà nên lễ tết thường cho thêm tiền chị về quê để sắm được chút gì đó cho ông bà và hai đứa nhỏ.

Thời gian trôi đi, con bé lớn đến năm 2 Đại học cũng là lúc chồng chị từ trại cải tạo trở về. Những tưởng gia đình đoàn viên hạnh phúc, nhưng nào ngờ thiên hạ ác mồm ác miệng lại đồn thổi rằng chị đi ngoại tình. Mà người ngoại tình không ai xa lạ chính là ông chủ nhà nơi chị làm.

Đời lắm trớ trêu thay, lúc trước kia chồng chị là một người hiền lành, chất phác nhưng chỉ vì bị người ta dồn nén vào thế đường cùng, cả nhà họ mang gậy gộc sang đòi đánh chỉ vì chỗ bán rau ngoài chợ, rồi trong cơn nông nổi anh đã sẵn con dao đâm người ta… Không tiền… Thế là 15 năm tù. Anh cải tạo tốt được giảm án, nhưng khi anh về tính nết anh đã thay đổi hẳn đi. Anh cộc cằn, khó chịu và những lời gièm pha của những người hàng xóm vô tâm ấy anh bắt chị nhất quyết phải nghỉ việc.

Chị ngậm ngùi đắng cay cũng chỉ vì nghĩ cho các con (Ảnh minh họa)

Chị chẳng biết phải nói sao cho anh hiểu? Nếu chị ngoại tình thì đã 13 năm về trước chị đã ngoại tình rồi không nhất thiết đợi anh về chị mới phải ngoại tình? Chị không thể nghỉ việc để theo anh bấp bênh với nghề hái tiêu, ca phê… cũng chỉ có mùa, rồi trông chờ vào mấy mảnh ruộng thuê của người ta trong khi mỗi năm tiền học phí của hai đứa nhỏ càng tăng. Chưa nói tới căn bệnh viêm khớp của chị cứ trời trở lạnh là nó lại hành chị đau nhức hết người. Vậy nhưng nói bao nhiêu cho anh hiểu khi chồng chị một mực bắt chị nghỉ làm, rồi còn tụi nhỏ cũng “cho tụi nó đi làm chứ con gái học nhiều cũng đi lấy chồng chẳng nhờ vả được gì?”.

Chị bế tắc, tuyệt vọng vì không phải nghĩ cho mình mà nghĩ cho con mà thấy chảy nước mắt. Rồi chị bỏ lại tất cả, kể cả cái điện thoại để trốn đi làm. Còn chồng chị thì gặp ai cũng bảo vợ bỏ nhà theo trai, rồi anh nói với ông bà ngoại rằng: “tôi mà tìm thấy nó, tui chặt khúc nó vứt xuống sông”. Ông bà ngoại chỉ biết thở dài… thở dài thườn thượt mà than rằng: “Con Ba chắc kiếp trước nó nợ đời, nên giờ nó phải trả”.

(ThuTrang- theo danviet.net)