Thành Long: Khuôn mặt tôi be bét máu, toàn thân đầy mảnh kính vỡ

73

Thành Long: Khuôn mặt tôi be bét máu, toàn thân đầy mảnh kính vỡ (P3)

“Sao tự kể” là nơi hé mở những câu chuyện cuộc đời, những tâm sự từ tận đáy lòng, những bí mật sâu kín của người nổi tiếng.

Qua chính lời kể của người trong cuộc, khán giả sẽ được sống cùng với cảm xúc chân thật nhất của các ngôi sao, để từ đó thấu hiểu hơn về cuộc sống cũng như những tâm tư tình cảm của họ.

Năm 1985, sau thất bại liên tiếp của hai bộ phim ở Mỹ tôi quay lại Hong Kong. Tôi liền tìm gặp Đặng Cảnh Sinh quay phim Câu chuyện cảnh sát.

Tôi mong rằng có thể làm được một bộ phim về cảnh sát theo cách của riêng mình và cũng để chứng tỏ cho các vị đạo diễn phim hành động Mỹ xem.

Về các pha mạo hiểm tôi đã suy nghĩ kĩ từ trước, tôi muốn trong bộ phim này sẽ sử dụng rất nhiều kính làm đạo cụ, ý tưởng này của tôi sau đó được tận dụng triệt để trong phim.

Thành Long: Khuôn mặt tôi be bét máu, toàn thân đầy mảnh kính vỡ (P3) - Ảnh 2.

Trong phim có một cảnh hành động vô cùng mạo hiểm. Tôi đóng vai chàng cảnh sát họ Trần đang trong hồi chiến đấu căng thẳng với tội phạm thì phát hiện ra mục tiêu đã trốn sang sảnh tòa nhà bên cạnh.

Nhưng nhân vật của tôi lúc đó đang ở cách tội phạm mấy tầng. Không cho hắn chạy thoát, tôi quyết định phi thân xuống tầng 1 để khống chế hắn.

Trong cảnh hành động mạo hiểm này, tôi phải trực tiếp nhảy từ trên tòa cao ốc xuống, bám vào dải đèn trang trí trong sảnh, lao qua tấm kính và rơi xuống một quầy hàng giữa trung tâm thương mại. Độ cao của cú nhảy khoảng 30 mét.

Cảnh phim này đã có nhiều người từng xem nhưng mọi người khó có thể tưởng tượng được khủng cảnh lúc đó nguy hiểm đến thế nào.

Thành Long: Khuôn mặt tôi be bét máu, toàn thân đầy mảnh kính vỡ (P3) - Ảnh 3.

Cảnh quay phải được thực hiện gấp rút trong đêm vì chỉ khi đó mới không có người, toàn bộ bối cảnh đã được bố trí sẵn từ hôm trước. Tôi khi đó lại đang đồng thời đóng phim Trái tim của rồng do Hồng Kim Bảo đạo diễn. Vì thế nên cảnh quay này chỉ được phép quay một lần, không có lần thử.

Phần chuẩn bị bối cảnh rất lâu. Đoàn phim phải tháo toàn bộ đèn chùm của trung tâm thương mại và gắn lên 3 cột sắt. 3 cột này cũng không được hàn chắc mà chỉ có thể dán keo, bên dưới là tấm kính và dàn đèn. Trog lúc mọi người chuẩn bị, tôi chỉ nằm bên cạnh ngủ.

Đến khi bắt tay vào thực hiện cảnh quay thì sự cố liên tiếp xảy ra. Tôi không thể bám chắc được vào cột sắt như dự kiến. Ngoài trời thì bắt đầu mưa lớn, phần sơn trên lớp kính chưa kịp khô bắt đầu trôi theo dòng nước cáng thúc giục đoàn phim phải sớm hoàn thành nếu không toàn bộ cảnh quay sẽ lại hủy.

Thành Long: Khuôn mặt tôi be bét máu, toàn thân đầy mảnh kính vỡ (P3) - Ảnh 4.

Tổ đạo cụ càng lúc càng hoang mang. Không hiểu vì sao điện của đèn trang trí không sáng khiến họ phải chuyển sang dùng nguồn điện thường của trung tâm thương mại. Tôi hỏi nếu bị rò điện thì sao? Tôi sẽ bị điện giật chết.

Họ nói đã có người trực bên cầu dao, nếu có hiện tượng rò điện sẽ lập tức ngắt điện ngay. Rất nhiều máy quay đã vào vị trí sẵn sàng từ rất lâu. Có người đã đợi 3 tiếng đồng hồ, toàn thân bị mưa ướt hết sạch. Tình cảnh đã vô cùng gấp rút.

Khi đó tôi đã thức trắng quá nhiều đêm, những tin tức xấu cứ liên tiếp vang bên tai, cái nào cũng chưa giải quyết được mà chỉ là tạm bợ. Hàng trăm người tại hiện trường đều đang chờ đợi, ngay giữa lúc hoảng loạn đó tôi lại bình tĩnh đến bất ngờ.

15 máy quay đang chĩa vào tôi. Tôi phải nhảy từ tầng thứ 6 của tòa nhà, lấy đà nhảy xa hơn 2 mét và bám vào cột sắt xuyên dàn dây điện còn sáng, lao qua tấm kính nặng hàng trăm cân rồi rơi xuống mặt đất. Quay duy nhất một lần và chỉ có thể thành công, không được thất bại.

Tôi nhìn xuống phía dưới có hàng trăm nhân viên và diễn viên, còn có hai nữ chính Lâm Thanh Hà và Trương Mạn Ngọc, họ đều đang nhìn tôi. Tôi tự nói với bản thân: Mình có thể làm được.

Thoáng thấy ám hiệu gật đầu của trợ lý, trong lòng tôi tự nhủ chết thì chết chứ có gì đâu, rồi tôi vừa nhảy xuống vừa hét to: Đi chết nào!

Tôi lấy đà nhảy vào không trung.

Thành Long: Khuôn mặt tôi be bét máu, toàn thân đầy mảnh kính vỡ (P3) - Ảnh 5.

Hai chân tôi kẹp chặt lấy cột sắt, trong quá trình tôi trượt xuống dàn đèn điện chợt nổ tung, tia lửa từ đèn bắn tung tóe. Đầu tiên tôi thấy bàn tay mình rất nóng, sau đó đau đớn và cuối cùng là tê dại. Tôi rơi xuyên qua tấm kính khiến kính vỡ tan tành và hạ cánh trên mái của quầy hàng. Tôi đã thành công.

Nhưng cảnh quay chưa kết thúc.

Theo tình tiết phim tôi cần diễn thêm một đoạn chiến đấu nữa. Sau khi tiếp đất tôi lập tức bật dậy, túm lấy nhân vật phản diện và bắt đầu đánh không tiếc tay, cứ thế cho đến khi nghe thấy có người hét lên: “Đại ca, anh đừng đánh nữa, em sắp chết mất rồi”.

Tôi khi đó mới dừng tay, người kia ngã gục xuống. Tôi phát hiện ra bản thân đã mất đi ý thức, trong một giây phút hóa điên loạn. Tôi quay người lại nhìn mọi người dùng hết sức bình sinh gào lên.

Lúc này tôi thấy Lâm Thanh Hà khóc, Trương Mạn Ngọc khóc, người quản lý, phục vụ, hóa trang cùng mất cô con gái bên kia đều đang khóc, tôi chỉ buông một câu thật ngầu: Sao mà phải khóc!

Thành Long: Khuôn mặt tôi be bét máu, toàn thân đầy mảnh kính vỡ (P3) - Ảnh 6.

Đến đây tôi mới nhìn xuống cánh tay mình găm đầy mảnh kính vỡ, da thịt rách tơi tả. Trời đã sáng, tôi chỉ kịp xử lý qua loa rồi lên xe tiếp tục đến trường quay phim Trái tim của rồng. Xe vừa lăn bánh thì tôi cũng ngủ thiếp đi cho đến lúc tài xế đánh thức tôi dậy.

Tỉnh giấc tôi thấy hai tay không chỉ sưng vù lên mà còn đang run lẩy bẩy, dường như chẳng còn sức lực gì, cửa xe cũng không mở nổi. Tôi hoàn toàn không ý thức được rằng thân thể mình đã phải chịu quá nhiều kích động.

Cảnh mạo hiểm đó đã làm hai tay tôi bỏng cấp độ hai, khuôn mặt tôi be bét máu và toàn thân đầy mảnh kính vỡ.

Tới giờ hồi tường lại tôi chỉ cảm thấy tự hào. Rất nhiều cảnh mạo hiểm của tôi đều là trải nghiệm cả đời chỉ có một lần. Thật may là tôi đã thành công. Những cảnh quay đó sẽ mãi mãi được ghi dấu bằng những vết sẹo trên thân thể tôi.

Chìm đắm trong hộp đêm và cuộc tình với gái làng chơi “số 9” không rõ mặt

Thành Long: Chìm đắm trong hộp đêm và cuộc tình với gái làng chơi

“Khi ấy, khu đèn đỏ tăm tối thực sự đã khiến cho cuộc sống tẻ nhạt, vô vị của tôi trở nên thú vị hơn rất nhiều”, Thành Long chia sẻ.

Có lúc ngồi trên xe nhìn những nhà hàng Hong Kong lướt qua cửa sổ, bên trong đèn thắp sáng choang, khách khứa ồn ào đông đúc, tôi lại nhớ đến một người con gái.

Thành Long: Chìm đắm trong hộp đêm và cuộc tình với gái làng chơi số 9 không rõ mặt (P2) - Ảnh 2.

Thời bồng bột đắm chìm trong hộp đêm

Hồi đó tôi mới 16, 17 tuổi, vẫn chịu sự quản lý của Học viện Hý kịch. Tôi mới theo nghề diễn viên võ thuật, cuộc sống vô cùng vất vả, cũng không biết tương lai sẽ như thế nào. Ngày nào cũng luyện võ, đợi người ta đến thuê, đi làm, đóng phim, đánh đấm, rồi về trường.

Cứ 6 giờ sáng hàng ngày, tôi lại cùng các sư huynh ra địa điểm tập trung, đợi xe đến thì lên xe ngồi chờ, xe chuyển bánh thì hôm đó chứng tỏ có việc làm.

Buổi tối sau khi công việc kết thúc, chiếc xe đó lại chở mọi người về chỗ tập trung, rồi chúng tôi cùng lục tục kéo nhau về trường.

Xung quanh điểm chờ xe có rất nhiều hộp đêm, lũ con trai sức dài vai rộng chúng tôi ngày nào cũng đi về cùng nhau, nên chẳng bao lâu đã nảy ra một diệu kế.

Đó là so với việc ngày nào cũng phải cuốc bộ về trường, sáng hôm sau sớm tinh mơ đã phải ra chờ xe đón, chẳng thà vào luôn hộp đêm ngay gần đó, tắm rửa rồi vui vẻ với mấy cô nàng ở đó, sáng hôm sau ra chờ xe càng tiện.

Có thể bạn sẽ thắc mắc, mỗi ngày chúng tôi chỉ kiếm được có chút tiền, sao lại phung phí mà không để dành tiết kiệm?

Lý do thực ra rất đơn giản, ngày nào cũng phải liều mạng để kiếm tiền, mặc dù không ai nói thẳng ra, nhưng chúng tôi đều hiểu rõ, có thể lắm sau pha hành động tiếp theo, chúng tôi sẽ không còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời nữa.

Nếu đã như vậy thì cứ biết sống ngày nào vui ngày đó, tiền có bao nhiêu cứ tiêu sạch, chẳng cần phải giữ lại đến ngày mai làm gì.

Vậy là các sư huynh kéo tôi tới hộp đêm, rồi giới thiệu các cô nàng cho tôi. Khi đó, lòng tôi xấu hổ lắm, nhưng trước mặt mọi người vẫn phải làm ra cái vẻ người lớn, đó là một cảm giác rất hay ho.

Thành Long: Chìm đắm trong hộp đêm và cuộc tình với gái làng chơi số 9 không rõ mặt (P2) - Ảnh 3.

Chuyện tình với cô gái hộp đêm vô danh chưa một lần nhìn rõ mặt

Còn nhớ lần đầu tiên tới hộp đêm, tôi đã gặp Số 9. Cô ấy rất đẹp, cũng rất dịu dàng. Lần thứ hai tới đó, tôi hỏi luôn: “Có Số 9 không?” Những lần sau cũng vậy, cứ như một lới hứa.

Dần dần tất cả mọi người bắt đầu trêu chọc tôi, cứ thấy tôi tới là lại gọi, Số 9, bạn trai tới rồi kìa.

Hộp đêm đó khá tồi tàn, song với khả năng kinh tế lúc bấy giờ, chúng tôi cũng chẳng dám mò đến những nơi đắt đỏ hơn. Tôi và Số 9 ngày nào cũng chui rúc trong căn buồng tối tăm của cô ấy, ngẩng đầu lên là trần nhà sát ngay trên đầu.

Thành Long: Chìm đắm trong hộp đêm và cuộc tình với gái làng chơi số 9 không rõ mặt (P2) - Ảnh 4.

Gian phòng chật hẹp cũng không được cách âm, mọi tiếng động xung quanh đều nghe rõ mồn một, có khi nổi thói xấu chúng tôi còn nhòm trộm người khác qua khe cửa, đúng là ấu trĩ .

Dù nơi đó tồi tàn, nhưng so với cuộc sống ở Học viện Hý kịch thì lại chẳng khác nào thiên đường. Tôi sống rất vui vẻ, cứ như đã có được tổ ấm của riêng mình. Ngày nào cũng vậy, từ hơn 5 giờ sáng, Số 9 đã dậy trước, khẽ vỗ vào vai tôi, gọi tôi dậy chuẩn bị đi làm.

Thế rồi tôi lập tức bò dậy đi tắm, sau đó cùng các sư huynh ra ngoài đợi xe. Hồi đó, tôi cũng chẳng có dự tính gì về tương lai, bố mẹ thì ở Australia, bản thân ngày nào cũng luyện võ, quay phim, liên tục không ngừng nghỉ.

Khu đèn đỏ tăm tối ấy thực sự đã khiến cho cuộc sống tẻ nhạt, vô vị của tôi trở nên thú vị hơn rất nhiều.

Một buổi chiều nọ được nghỉ sớm, tôi cùng đám anh em kéo nhau đi ăn, vào một quán kiểu Hong Kong. Ngồi được một lát thì có người bước vào, là Lương Tiểu Long, tôi liền đứng dậy chào hỏi anh ta. Lúc này, tôi mới nhìn thấy phía sau anh ta còn có một cô gái, cô ấy cũng giơ tay chào tôi.

Tôi thấy lạ, nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều, lại ngồi xuống ăn tiếp. Song tôi có cảm giác cô gái nọ cứ nhìn tôi chằm chằm, người ngồi cạnh thậm chí còn trêu tôi, này, cô em kia đang nhìn cậu đấy.

Tôi hơi băn khoăn, không hiểu tại sao cô ấy lại nhìn tôi? Nhưng vì hơi ngượng nên tôi cũng không dám nhìn lại.

Buổi tối, tôi lại tới tìm Số 9. Vừa gặp cô ấy đã hỏi: “Hôm nay gặp anh ở quán ăn, em chào mà sao anh chẳng ngó ngàng gì tới em thế?”

Tôi ngẩn người, sau đó mới bừng tỉnh ra. Suốt bao lâu nay, lần nào tôi gặp Số 9 cũng là buổi tối, trong hộp đêm ánh đén mờ mờ, còn cô ấy lúc nào cũng trang điểm. Chiều hôm đó, chúng tôi gặp nhau giữa ban ngày sáng sủa, cô ấy lại để mặt mộc, nên tôi mới không thể nhận ra.

Qua lại đã lâu nhưng tôi vẫn không hề biết tên tuổi, quê quán của cô ấy, chỉ biết cô ấy là Số 9. Khi đó, tôi bỗng nhiên cảm thấy, mình không thể cứ tiếp tục như thế này mãi được.

Câu chuyện này vẫn chưa kết thúc, sau đó, công việc đóng phim của tôi ngày càng bận rộn, chúng tôi gặp mặt càng ngày càng ít. Rồi đến một ngày, tôi bỗng trở thành ngôi sao nổi tiếng, bắt đầu bốn biển là nhà, không thường xuyên ở Hong Kong nữa.

Tôi cứ bay đi bay lại khắp thế giới, có khi thức dậy, phải nghĩ hồi lâu mới biết mình đang ở đâu. Mở mắt ra, không bao giờ còn nhìn thấy cái trần thấp lè tè và vách buồng chật hẹp năm nào nữa.

Thành Long: Chìm đắm trong hộp đêm và cuộc tình với gái làng chơi số 9 không rõ mặt (P2) - Ảnh 5.

Thế giới này thay đổi rất nhanh, thế giới của tôi còn đổi thay nhanh hơn, những chuyện xưa cũ này nếu không nhắc lại, e rằng sẽ có ngày chìm vào quên lãng.

Số 9, không biết bây giờ cô ấy ở đâu, liệu có cuộc sống tốt hơn chưa, liệu đã có người đàn ông nào yêu thương cô ấy hay chưa?