“Trời ơi, con ơi. Ba chờ con mãi mà con không về, Nghĩa ơi…”

1797

Cảnh tượng khiến nhiều người rơi nước mắt chính là lúc người thân bé Nghĩa chạy đến bên chiếc quan tài nhỏ. Bà Trần Thị Lý (cô ruột bé Nghĩa) không ngừng gào khóc gọi: “Cháu ơi, sao khổ thế?”.

Ở phía đầu kia của chiếc quan tài, anh Trần Văn Ất vật vã quỳ lạy trước linh cữu con trai. “Trời ơi, con ơi. Ba chờ con mãi mà con không về, con ơi”, anh Ất gào lên, khiến mọi người không cầm được nước mắt.

Đến 15h cùng ngày, chiếc quan tài nhỏ được khiêng về tư gia trên con đường đầy bụi đỏ. Hàng trăm người dân địa phương lặng lẽ đi theo…