Cày Phim Đêm

U23 Việt Nam chiến đấu quật cường đến phút cuối cùng, các bạn mãi là người hùng của dân tộc!

152

Sau thoáng tiếc nuối, hãy nhớ rằng con đường để đi được đến đây của U23 Việt Nam đã là kỳ tích để đời của bóng đá Việt Nam.

Ngay khi Công Phượng ngã trước vòng 16m50 của U23 Uzbekistan, chắc hẳn hàng chục triệu trái tim Việt Nam như ngừng đập, và tất cả đều nghĩ đến cái chân trái siêu đẳng của Quang Hải. Một cú đặt trụ gần, một cú vuốt bóng bằng cái chân trái đã giúp Quang Hải ghi hàng trăm bàn thắng từ cự ly đá phạt tương tự. Bóng vẽ một chiếc cầu vồng trên sân Thường Châu. Vào!!!!

Bàn thắng ấy làm nổ tung sân vận động Thường Châu, vốn đã khiến những cổ động viên Việt Nam may mắn có mặt tại đây đã phải ù tai suốt hơn 40 phút cho đến thời điểm ấy.

Gần 15 năm trước, vào chính xác khoảnh khắc 1 giờ 25 phút 28 giây ngày 3/9/2003, đài thiên văn Fabra của Barcelona (Tây Ban Nha) ghi nhận một dư chấn dữ dội, đánh thức rất nhiều người dân Barcelona. Theo ghi nhận của máy móc, âm thanh ấy vang xa 4,5 km, tính từ sân Camp Nou. Đó là khoảnh khắc Ronaldinho ghi bàn thắng đầu tiên cho Barca, một siêu phẩm sút xa.

Hôm nay, thời điểm đồng hồ chỉ 15 giờ 40 phút 38 giây, tiếng gầm vang từ Mỹ Đình, từ Hà Nội, từ thành phố Hồ Chí Minh hay khắp mọi nơi trên Việt Nam hẳn chẳng kém với tiếng gầm của Camp Nou ngày ấy. Khoảnh khắc ấy, Quang Hải – niềm hi vọng lớn nhất của Việt Nam ngay lúc này ghi bàn thắng siêu phẩm, đưa U23 Việt Nam trở lại, cho khát vọng vô địch châu Á huy hoàng.

Bàn thắng ấy là bàn thắng của niềm tin, niềm tin U23 Việt Nam sẽ lại lội ngược dòng trước đối thủ mạnh nhất châu Á thời điểm này, là niềm tin của hàng chục triệu người Việt Nam tin vào thêm một trận thắng lịch sử để ghi tên Việt Nam vào bảng vàng châu Á, niềm tin vào một ngạo khí Việt Nam bừng sáng trên đỉnh cao châu lục.

Bàn thắng ấy đưa U23 Việt Nam vượt qua sự lầy lội của sân đấu thủ đầy tuyết, của một trời tuyết rơi mỗi lúc một dày, thắp lên ngọn lửa cho niềm tin, cho chiến thắng, bởi trên sân đấu ấy, sự khó khăn trước lối chơi pressing rất rát và số đông của Uzbekistan, sự nguy hiểm từ sức mạnh toàn diện, ghi bàn đa dạng của U23 Uzbekistan đã bị san bằng.

Đội bóng trẻ đến từ Trung Á chỉ còn lại lợi thế về sức mạnh, thể hình và việc quen với khí hậu, thời tiết mưa tuyết, nhưng một khi U23 Việt Nam đã thắp được ngọn lửa của tinh thần, của ý chí, khoảng cách ấy hoàn toàn có thể san bằng, dù không ít phần vất vả.

Sau U23 Iraq, Qatar, hôm nay đến lượt Uzbekistan được chứng kiến sức mạnh mang tên Việt Nam. Trên mặt sân ngập tuyết tàn phá thể lực dữ dội, tuyết rơi dày đến nỗi bước ra đường biên là chân ngập trong tuyết và Ban tổ chức phải cho trận đấu gián đoạn gián đoạn gần 1 tiếng giữa hai hiệp để dọn tuyết, U23 Việt Nam vẫn chơi đôi công cực kỳ kiên cường.

Thêm lần nữa, U23 Việt Nam kéo đối thủ vào hiệp phụ, cùng với nỗi hoang mang với sức mạnh tinh thần mang tên Việt Nam. Đến lúc này, chẳng ai còn dám nói thầy trò ông Park Hang-seo mau mắn khi hành trình vào tận trận chung kết nữa

Đau đớn, khi pha bóng nguy hiểm nhất trong 2 hiệp phụ lại là pha đánh đầu của Hà Đức Chinh trong vòng cấm địa Uzbekistan, thì đúng ở phút cuối cùng, khi tất cả đã nghĩ đến một chiến thắng sau loạt sút luân lưu với người hùng Bùi Tiến Dũng, thì Uzbekistan có bàn thắng quyết định, cũng đến từ một pha phạt góc.

Quá tiếc nuối, nhưng lau nước mắt đi, các cổ động viên Việt Nam. Trên tất cả, những cảm xúc mà U23 Việt Nam đem đến cho chúng ta suốt giải đấu vừa qua là vô giá, và thay vì khóc than tiếc nuối, hãy tôn vinh kỳ tích lịch sử ấy.

Các chàng trai vàng của U23 Việt Nam, Tổ quốc cảm ơn các anh!