Vụ bắt cô giáo quỳ gối xin lỗi: Một luật gia mà có thể phát biểu 1 câu như thế này

281

Mới đây, đọc báo, em thấy có cô giáo, vì phạt học sinh quỳ gối khi các em vi phạm nội quy, vậy là cha mẹ các em học sinh kia kéo đến trường, bắt cô giáo quỳ gối xin lỗi thì mới cho qua. Chuyện thật như đùa này xảy ra ở trường tiểu học Bình Chánh, xã Nhựt Chánh, huyện Bến Lức, tỉnh Long An.

vu-bat-co-giao-quy-goi-xin-loi-hay-day-con-long-biet-on-va-khoan-dung-01
Trường tiểu học Bình Chánh. Ảnh: Internet

Em không đồng ý với cô giáo này khi đã phạt học sinh bằng hình thức bắt quỳ gối, điều này có thể khiến học sinh sợ hãi, thậm chí có em căng thẳng vì xấu hổ với bạn bè. Cô giáo này đã sai, các vị phụ huynh còn sai hơn khi kéo đến trường gây rối. Cô giáo N. sau đó đã nhận ra cái sai của mình và lên tiếng xin lỗi nhưng mấy phụ huynh học sinh này vẫn không chấp nhận mà ép cô phải quỳ suốt 40 phút. Đây là điều không ai chấp nhận được.

Chưa bao giờ em tưởng tượng chuyện phụ huynh ép cô giáo quỳ gối xin lỗi các mẹ ạ. Biết rằng cô ấy sai, nhưng có nhất thiết phải làm nhục cô ấy như vậy không? Phụ huynh làm vậy rồi học sinh có còn tôn trọng cô giáo N. nữa hay không? Với một người bình thường, họ có làm gì sai thì cũng không có quyền ép họ quỳ gối xin lỗi như thế, nói chi đây là một cô giáo, và cô ấy đang dạy con mình.

Bắt cô giáo quỳ gối xin lỗi là các phụ huynh đang phạm phải một sai lầm còn nặng nề hơn cái sai trước đó của cô giáo này.

Lúc đầu, nói thật, em đọc bài mà cứ ngỡ 4 vị phụ huynh này là người không biết lý lẽ ở đời, không được học cao hiểu rộng cho nên mới làm cái chuyện đáng lên án này, nhưng khi biết ông Thuận, một trong những vị phụ huynh kia là một luật gia thì em chỉ biết bàng hoàng không tin nổi một người làm luật mà lại cư xử như vậy.

Một giáo viên của trường kể: “Ngày 28-2, có 4 phụ huynh tới trường lớn tiếng phản ánh cách giáo dục của cô N. vượt quá chuẩn mực sư phạm là phạt học trò quỳ gối tập thể vì nhiều học sinh không làm bài, không thuộc bài và nói chuyện trong giờ học. Có một số học sinh không vi phạm nhưng do phạt tập thể nên phải quỳ gối luôn. Khi biết mình sai, cô đã nhận lỗi và hứa khắc phục sai sót. Dù vậy, phụ huynh vẫn không đồng tình.

Bị sức ép, cô N. nói: “Vậy tôi sẽ quỳ tại đây”. Lúc này, Hiệu trưởng Huỳnh Công Sơn đại diện trường xin lỗi phụ huynh, đồng thời hứa sẽ có biện pháp xử lý đối với cô giáo. Ông nói: “Thôi cô không được quỳ” rồi rời khỏi phòng. Tuy nhiên, do bị các phụ huynh làm áp lực, cô N. phải quỳ trước mặt 4 phụ huynh, có sự chứng kiến của một số giáo viên của trường. “Do áp lực của chính phụ huynh buộc cô phải quỳ cho họ vừa lòng“.

Ông Phạm Hữu Vốn, chủ tịch Hội Phụ huynh học sinh trường, cho biết: “Tôi đã xin ông Thuận để cô N. khắc phục nhưng ông Thuận không nói gì. Nếu bắt cô quỳ vậy có chuyện gì thì sao. Tôi kêu ông Thuận nói là một chút thấy cô quỳ phải đỡ cô lên. Làm vậy tội lắm. Vậy mà ông Thuận kêu phải quỳ đúng 40 phút mới chịu. Vậy mà ổng về nhà còn ca ngợi là đụng tới con ổng là phải vậy. Ổng là thư ký hội luật gia mà làm vậy. Lúc bắt cô giáo quỳ ông Thuận còn nói là: “Tôi thấy mặt cô là tôi không ưa rồi đó“.

Các mẹ hãy xem cộng đồng nói gì về trường hợp bắt cô giáo quỳ gối xin lỗi, vụ việc đang gây xôn xao dư luận mấy ngày qua nhé.

Nhà báo Hoàng Nguyên Vũ viết:
Muốn làm phụ huynh thì hãy cứ làm người trước đã!

Không thể tưởng tượng được kẻ bắt cô giáo quỳ là một luật gia, ông Võ Hoà Thuận, ở huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Cùng trơ mắt ếch ra bắt cô giáo quỳ, là một người đàn ông cùng hai phụ nữ khác, họ đều đã làm cha làm mẹ rồi đấy ạ.
Ông luật gia Thuận, ông làm luật gia kiểu gì mà sự hiểu biết tối thiểu về việc xúc phạm danh dự của người khác, ông không hề biết? Phải chăng ông dùng một thứ luật duy nhất để hành xử trong trường hợp này: luật rừng?
Còn hai mẹ đàn bà kia ( rất xin lỗi chị em phụ nữ), dù sao các mẹ cũng không còn sự mềm mại hiền từ vốn có của phụ nữ, thì cũng còn lương tri con người, các người có thể ngồi yên nhìn một phụ nữ khác quỳ trong 40 phút trong khi cô ấy là người dạy con mình?

Một kẻ mang danh luật gia dùng luật rừng, một tên đàn ông vô dụng và hai mụ đàn bà mất hết lương tri kết thành một bộ tứ đủ sức mạnh xác thịt để biến cái văn phòng nhà trường thành một chốn để trả đũa cho những xúc cảm quá quắt và không còn tính người, chứ chưa nói đến tình người.

Tôi chưa hỏi các vị làm gì mà tôi chị hỏi bốn kẻ này có xứng đáng làm người nữa hay không?
Đành rằng có thể cô giáo hơi hà khắc nhưng các vị cũng phải hiểu con các vị phải như thế nào cô giáo mới phải nghiêm khắc đến như thế?

Và giờ thì tôi không thể tin được 4 cái thể loại cha mẹ vô nhân vô tâm này có thể đẻ ra những đứa con ngoan ngoãn hiền lành được. Khi cái ác và thói mất dạy cộng với văn hoá đầu đường xó chợ được ươm ủ từ chính cha mẹ thì cái mầm xanh con cái cũng được tưới tắm từ những điều ấy.

Mự tôi, một giáo viên từng nói với anh tôi: “tao dạy con dạy cháu là sai ư?”. Vâng, cô giáo có thể sai trong phương pháp nhưng 4 kẻ kia không có tư cách, không có bất cứ quyền gì để chà đạp lên nhân phẩm cô ấy như thế. Các vị nên làm đơn xin ra khỏi loài người, còn những đứa con của các vị hãy cứ để lại cho cuộc đời dạy.

Và cuối cùng là cái nhà trường cùng các đồng nghiệp của cô giáo, xin được tặng các vị hai chữ bù nhìn và các vị cũng cần xem lại tư cách của mình.

Chiều nay đọc báo thấy cách trả lời nước đôi của Bộ Giáo dục, đủ để thấy tại sao lại có những thầy cô như vừa rồi và tại sao vụ việc đau lòng này xảy ra.

Vụ này cần hình sự hoá, không còn gì phải bàn cãi nữa. Khi nhân tính đã mất để lại những cái hình người chà đạp lên đồng loại thì chỉ còn cách đền tội mới vớt vát được danh dự cho người khác mà thôi”.

vu-bat-co-giao-quy-goi-xin-loi-hay-day-con-long-biet-on-va-khoan-dung-01

vu-bat-co-giao-quy-goi-xin-loi-hay-day-con-long-biet-on-va-khoan-dung-02
Ảnh chụp bài viết trên facebook nhà báo Hoàng Nguyên Vũ

Nhà giáo Trần Lê Hoa Tranh viết:

Tôi sẽ không share tin về cô giáo trường tiểu học Bình Chánh, những cay đắng mà cô chịu đã đủ rồi.
Tôi chỉ kể chuyện mình.

Hồi cấp 1, bốn anh em nhà chúng tôi lần lượt từng anh em một đều học cô Hường, dạy lớp 5. Mà cô là người giỏi nhất trường đó, cũng là người “dữ đòn” nhất. Tôi từng bị cô đánh vì là lớp trưởng mà không quản nổi lớp, vì viết chữ xấu, vì vân vân và vân vân. Cô có một cây thước kẻ “huyền thoại” đánh rất đau, mà không đánh vào gan bàn tay, đánh vào mu bàn tay cơ. Nhưng 4 anh em tôi chưa ai oán cô, chưa ai thù cô. Vì cô nghiêm, nhưng rất tốt, rất tận tình với học trò. Cô từng vá áo cho tôi khi áo đầm của tôi bị tuột chỉ, cô từng ngồi khuyên răn tôi cách cư xử (dù mới lớp 5), cô từng khen tôi trước lớp vì tôi có 1 cuốn sổ nhỏ làm từ giấy tập cũ ghi chép các bài hát, bài thơ, châm ngôn,…Chúng tôi lớn lên chưa từng bị một vết hằn tâm lý nào từ những đòn roi của cô. Nên tôi nghĩ, quan trọng là thái độ và cách dạy học trò khi áp dụng hình phạt nào đó, chứ không phải là ở bản thân hình phạt.

Lớp 9, tôi có cô chủ nhiệm dạy Văn, tên Dung, là vợ của một nhà báo nổi tiếng ở báo Tuổi trẻ. Cô không đánh học sinh (chắc vì lớn rồi), nhưng cô nói thì “điếc tai” lắm, kaka. Thành ra trong lớp từ đứa nghịch nhất, học dốt nhất đến học giỏi nhất ít ra cũng bị cô la cho một lần. Tôi, nhờ 1 lần cô la mà quyết chí học hành, nhất là có thái độ đúng với việc học môn Văn. Bây giờ, thầy cô kiểu đó sẽ bị gọi là “bạo hành tinh thần” ngay!

Nói vậy không phải là tôi cổ suý bạo lực. Tôi không cho biện pháp giáo dục nào là tối ưu hay tồi tệ nhất , vì giáo dục một con người là rất phức tạp, đa dạng, tinh tế, khó có thể nói cái này không được làm, cái kia nên làm. Nên tôi không thể lên tiếng bênh vực hay chê bai hành vi bắt quỳ gối học trò của cô giáo kia, vì chúng ta không biết được hoàn cảnh, không biết được tâm lý của học trò, thậm chí của cả cô giáo,…

NHƯNG, để cô giáo phải quỳ xin lỗi phụ huynh thì tuyệt đối không được. Người thầy có nhân cách, có đạo đức, có tự trọng, có tôn nghiêm và có liêm sỉ riêng. Không phải ngẫu nhiên mà chỉ có 1 số ít nghề được gọi là Thầy như Thầy giáo, Thầy Thuốc…

Vụ việc này là một giọt nước tràn ly làm chúng tôi – những người thầy cảm thấy bị xúc phạm, cảm thấy tủi hổ.
Còn đứng dưới góc độ một phụ huynh, tôi cảm thấy nhục nhã và xấu hổ lây. Con tôi hai đứa học đến giờ này, chịu ơn không hết các thầy cô từ mẫu giáo, cấp 1, cấp 2, cấp 3, tôi chưa từng can thiệp vào việc dạy của thầy cô, chưa từng than phiền thầy cô nào. Nên, nhìn vào hành động của vị phụ huynh kia, tôi chỉ thấy chán ghét, thấy căm phẫn, không hề đồng cảm với tư cách là một phụ huynh. Họ, không xứng đáng là những người làm cha, làm mẹ, vì đã không dạy con mình đầy đủ về lòng biết ơn, về thái độ cư xử, về lòng khoan dung, về sự lễ phép,…

Vậy nên, với tư cách là một người thầy, tôi lên án các vị phụ huynh đó. Với tư cách là một phụ huynh, tôi muốn chia sẻ với cô giáo ở trường tiểu học Bình Chánh, còn rất nhiều phụ huynh tử tế, thưa Cô!”.

vu-bat-co-giao-quy-goi-xin-loi-hay-day-con-long-biet-on-va-khoan-dung-03

vu-bat-co-giao-quy-goi-xin-loi-hay-day-con-long-biet-on-va-khoan-dung-04
Ảnh chụp bài viết trên facebook nhà giáo Trần Lê Hoa Tranh

Cô giáo N. sai thì cô phải chịu trách nhiệm cho cái lỗi mà mình mắc phải. Em không cổ súy hay bênh vực cho chuyện cô giáo đánh đập hay bắt phạt học trò. Nhưng cũng tội cho cô khi nhà trường thì không can thiệp, đồng nghiệp thì lặng im, em thật không muốn nói đến họ nữa rồi. Chỉ muốn nói với các vị phụ huynh đang xem con mình như những ông trời con rằng: Bắt cô giáo quỳ gối xin lỗi, các ông đang trả đũa cô giáo đấy ư? Hãy tử tế, biết ơn và khoan dung, và hơn hết, hãy làm những người cha người mẹ bình thường đi.