Xem 12 bức tranh này và thầm nhủ trong lòng: ‘Bà ơi bà cháu yêu bà lắm!’

288

Những đứa trẻ được bà nuôi lớn là những đứa trẻ thật may mắn, chúng được yêu thương, chiều chuộng nhất mực, nhưng chúng cũng học được những đạo lí, những lời hay lẽ phải mà chẳng ngôi trường nào có thể dạy được, chỉ duy độc có người phụ nữ vĩ đại ấy – Người bà.

Trên đời này có hai người phụ nữ, lúc nào cũng xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất và yêu thương chúng ta nhất, đó là: Mẹ và Bà. Những người mẹ có lúc nghiêm khắc, có lúc bao dung, còn những người bà thì luôn được ví với hình ảnh bà tiên, mái tóc bạc phơ, da điểm đồi mồi, miệng cười móm mém và vô cùng hiền từ.

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng trải qua cảnh trốn sau lưng bà mỗi lần bị mẹ mắng, hay cảnh cuộn tròn trên chân bà, được bà vừa phe phẩy chiếc quạt mo cau, vừa kể chuyện cho nghe đúng không? Có những đứa trẻ như vậy, hoặc vì bố mẹ quá bận rộn, hoặc vì một lí do nào đó mà ngày còn bé, chúng được bà lo ăn, lo uống, dạy học, dạy chơi, dạy lẽ phải, hết thảy mọi việc đều do một tay bà làm. Những đứa trẻ ấy được gọi thân thương bằng cái tên “Những đứa trẻ lớn lên trong vòng tay bà”.

Hãy cùng xem bộ tranh về những đứa trẻ ấy và cảm nhận tình thương của người bà mộc mạc mà bao la thế nào nhé!

Bà luôn hiền từ và dịu dàng.

Dù bạn có cầm bài kiểm tra bị điểm kém về, bà cũng không tức giận.

Dù bạn có vòi vĩnh vô lí đến đâu, bà cũng đều đồng ý.

“Ứ ừ! Con không biết! Con muốn!!!

Khi bạn bị ốm, bà sẽ là người lo lắng nhất, bà sẽ quan tâm chăm sóc bạn hết sức cẩn thận.

Luôn cho rằng bạn là giỏi nhất, bà sẽ luôn ở sau ủng hộ, cổ vũ cho bạn.

Dù trong thời kì bạn phản nghịch, luôn cãi lời, bà vẫn hiền từ như thế.

Khi ấy, bà bao dung bạn đủ đường, dù có thể đêm về bà lại lén rơi nước mắt vì cháu không ngoan.

Dù ba mẹ không cho phép, chỉ cần bạn muốn, bà sẽ luôn trộm làm giúp bạn…

Đây đâu chỉ là cưng chiều, đây là vô hạn yêu thương.

Bà nấu ăn còn ngon hơn đầu bếp.

Bà lúc nào cũng sợ bạn không có tiền tiêu, lúc nào cũng lén dúi thêm vài đồng cho bạn tiêu vặt.

Trong khi chính bà lại nhịn ăn, nhịn uống…

Bà luôn quan tâm mọi việc lớn nhỏ trong cuộc sống của bạn.

Bà luôn đứng về phía bạn, bênh vực cho bạn, ủng hộ bạn vô điều kiện.

Vừa nghĩ tới việc bà bị ốm là đã muốn khóc.

Chỉ mong sao bà mãi khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.

Ngày bé, là bà chăm sóc chúng ta.

Lớn lên rồi, tới lượt chúng ta chăm sóc bà.

Hãy tự hào mà nói: “Tôi là đứa nhỏ được bà nuôi lớn!”

Cảm ơn bà đã nuôi con lớn, đã quan tâm, chăm sóc, yêu thương con vô bờ bến! Cảm ơn bà đã dùng những từng trải đời người, những kiến thức thường thức mà chẳng ngôi trường nào dạy được để hết lòng dạy dỗ con nên người!

Con yêu bà nhiều lắm!

Theo Trí Thức Trẻ

Cụ bà 93 tuổi lọ mọ bán xôi từ 4 giờ sáng và sự thật đằng sau khiến triệu người khóc nghẹn !!

Gánh xôi từ 5h sáng đến quá trưa, bà cụ 93 tuổi chỉ mong SG nắng nhiều hơn mưa để đôi chân không phải gánh gồng qua những con đường trơn trợt.

Đó là một trong nhiều câu chuyện về một kiếp người mưu sinh trong gian khó giữa Sài Gòn này. Song cụ bà ấy lại khiến những người đến và đi lưu tâm nhiều hơn vì tấm lòng của một người mẹ, một người bà hết mực yêu thương con cháu…

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211319146-5

Cụ bà ấy tên là Nguyễn Thị Tư (93 tuổi) hiện đang trú tại chùa Pháp Hoa, quận Phú Nhuận, TP. HCM. Sống ở cái tuổi “gần đất xa trời”, cái tuổi người ta bắt đầu được hưởng phúc phần từ con cháu thì cụ lại phải gồng gánh mưu sinh.

Cụ bán xôi từ năm 17 tuổi. Cuộc đời cụ mất mát nhiều, đau thương nhiều nhưng tất cả đều đã qua và mang nhiều thứ đi để lại mình cụ. Về những đứa con của cụ chúng tha phương nơi nào không rõ, chỉ là lúc nào cụ cũng nói nhớ chúng nhiều và muốn bán xôi dành đủ tiền đi tìm chúng. Đây là lí do người mẹ già luôn bị hành hạ bởi căn bệnh thấp khớp ở lưng và gối vẫn cứ tiếp tục công việc bán buôn khó nhọc ở cái tuổi “gần đất xa trời”.

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211320168-5

Vậy mà trong thân hình còm cõi, ốm yếu của một người già sức mạnh về nghị lực phi thường vẫn được viết tiếp. Một nghị lực sống và niềm yêu đời khiến cụ có thể gánh gồng đủ những thúng xôi to để bán buôn qua ngày.

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211321676-5

Ở cái tuổi này, cụ có quyền chỉ ngồi không và sống bằng lòng thương hại của người qua đường hay trợ cấp xã hội, nhưng cụ bà ấy đã không chọn cách sống tẻ nhạt như vậy…

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_21132224-6

Như một thói quen của tuổi già cụ lọ mọ dậy từ 4h sáng để nấu xôi. Đến khoảng tờ mờ sáng cụ gánh hàng xôi ra góc đường Trần Khắc Chân – Trần Quang Khải để bán.

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211323972-6

Cụ đã già yếu nên cụ chỉ còn nấu được ba loại: xôi bắp, đậu xanh và đậu đen với giá 5000 đồng một bịch xôi đầy.

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211323292-5

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211324495-5

Giữa bao món ngon buổi sáng, một số người vẫn chịu khó đi ngược dòng xe tấp nập giờ cao điểm để ghé gánh hàng xôi của cụ mua vài ba bịch xôi dù thực chất họ không ăn nhiều đến thế.

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211324146-5

Chú Nguyễn Văn Biển (ngụ tại Quận 3) cho biết từ lâu chú đã là khách hàng quen của cụ. Dù không phải sáng nào cũng ăn xôi nhưng chú vẫn thích ghé quán cụ để mua vài bịch. Hôm nào không thấy cụ ngồi đó là cả ngày làm việc chú không an tâm.

Chú tâm sự trong nghẹn ngào: “Nếu thật sự có một ngày tôi không còn gặp được cụ nữa thì đó là một mất mát lớn đối với tôi cho dù tôi và cụ chẳng có mệnh hệ gì. Vậy nên tôi cố gắng mỗi sáng đi làm đều ghé ngang đây, và tôi cứ làm vậy như thể đó là lần cuối cùng tôi gặp cụ. Người mẹ già ấy đã cho tôi sức mạnh trong công việc với nghị lực phi thường ở cái tuổi già mà vẫn chọn lao động chân chính miệt mài để mưu sinh…”.

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211325969-5

Cụ bán xôi nhưng vì đã già, lẩm cẩm nên tiền hao hụt khiến cụ bữa đói bữa no…

sai-gon-nghen-long-cau-chuyen-ve-ba-lao-nua-the-ki-ban-xoi_211326798-5

Không những thế, những hôm Sài Gòn mưa, trong chiếc áo bà ba mỏng tanh, cụ ngồi lom khom trong chiếc dù tạm bợ ké cửa hàng bên đường. Và hôm đó cụ lại về muộn hơn, lạnh hơn, đau khớp hơn…

Cụ bà vẫn cứ bán buôn, vẫn cứ sống một cuộc đời thầm lặng không là gánh nặng cho xã hội nên với những thanh niên khỏe mạnh mà chọn con đường trộm cướp để mưu sinh điều đó thật sự đáng hổ thẹn…

Vậy nên với những ai đang sống trong sự bảo bọc của mẹ cha xin hãy nghĩ về những người này. Không cần phải ra tay giúp đỡ chỉ cần nhìn những kiếp người mưu sinh ấy, hãy gắng sống tốt cho bản thân mình và sống có ích cho xã hội.